Trời lên trưa nắng gắt . cái thứ ánh sáng bạc ấy heo hắt chiều vào mặt tôi cảm nhận những thứ cay đắng của đời học sinh hay cái tuổi 17 chưa lo nghỉ nhiều ấy . Tôi đạp xe lang thang một mình khăp nơi để cảm nhận cái tính cách nông nổi của mình và phải trả giá đắt cho hành động . Giờ đây tôi chỉ có một sự lựa con duy nhất tiếp tục sống khi trong tay không có bằng tốt nghiệp hay chết chấm dứt số phận khắc nghiệt của một thằng con trai hèn nhát tất cả sẽ do tôi quyết định
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét